6 lời khuyên sai lầm chúng ta dành cho những đứa trẻ (phần 2/2)

0
718
Source: Atikh Bana/Unsplash

3. Những gì chúng ta THƯỜNG nói với những đứa trẻ: Luôn bận rộn.

Những gì chúng ta NÊN nói với chúng: Hãy vui vẻ không làm gì cả.

Ngay cả trong thời gian rảnh rỗi của chúng ta, mọi người trong xã hội phương tây đều hướng về những cảm xúc tích cực cường độ cao như sự kích thích, ngược lại với những cảm xúc cường độ thấp như bình tĩnh. (Điều ngược lại thì đúng với các nước Đông Á). Điều này có nghĩa là là lịch trình của những đứa trẻ thường đầy ắp những các hoạt động ngoại khóa và hoạt động gia đình ngoài trời, để lại thời gian nghỉ ngơi ngắn.

Không có gì sai với sự sôi nổi, vui vẻ, và tìm kiếm những kinh nghiệm mới. Nhưng sự kích thích, như căng thẳng, cạn kiệt sinh lực theo cách tập trung vào hệ thống “chiến đấu hay bay” của chúng ta – và do đó chúng ta có thể vô tình thúc giục những đứa trẻ của mình đốt cháy năng lượng của chúng sau giờ học hoặc vào cuối tuần, để lại cho chúng ít năng lượng hơn cho thời điểm chúng cần nó nhất.

Hơn nữa, những nghiên cứu cũng chỉ ra rằng não bộ thường xuất hiện những ý tưởng nổi bật khi chúng ta không tập trung. Vậy nên, thay vì cố lên kế hoạch cho những đứa trẻ, chúng ta nên ngăn chặn thời điểm chúng bị mất phương hướng. Những đứa trẻ có thể quay lại bất cứ tình huống nào – hoặc là ngồi trong phòng đợi hoặc là đi bộ đến trường học – có cơ hội để chơi. Chúng cũng có thể chọn những hoạt động điềm tĩnh như đọc sách, nói chuyện với chú cún khi đi bộ, hoặc đơn giản là nằm dưới hàng cây và bắt đầu mơ màng – tất cả những điều này cho phép chúng tiếp cận đến khoảng thời gian nghỉ ngơi trong cuộc sống từ một nơi yên bình, tập trung hơn. Dành cho những đứa trẻ của bạn thời gian này sẽ giúp chúng sáng tạo và đổi mới hơn. Và quan trọng nhất là, dạy chúng học được cách thư giãn.

Vấn đề ở đây không phải là không bao giờ thử thách chúng hoặc lấy đi cơ hội  học hỏi của chúng, vấn đề là không quá sắp xếp và bao bọc chúng đến nỗi chúng không có cơ hội để chơi độc lập, ở một mình và mơ mộng, để học cách “được” hạnh phúc hơn là luôn luôn “làm”

4. Những gì chúng ta THƯỜNG nói với những đứa trẻ: Phát huy thế mạnh của con

Chúng ta NÊN nói với chúng: Mắc sai lầm và học từ thất bại

Cha mẹ có khung hướng xác định con mình bằng những điểm mạnh và hoạt động vốn thấy ở chúng. Họ nói những đứa trẻ là một “nhà toán học”, một “người dân” hay một “nghệ sĩ”. Nhưng nghiên cứu của Carol Dweck từ trường đại học Stanford chỉ ra rằng thực tế quan niệm này đã tạo nên nhân cách của những đứa trẻ, và khiến chúng có ít khả năng muốn cố gắng thử những điều mới, những điều mà chúng có thể không làm tốt. Ví dụ khi một đứa trẻ nhận được lời tán dương đầu tiên cho việc trở thành vận động viên điền kinh, sẽ có ít khả năng chúng muốn rời khỏi vùng thoải mái đó và cố gắng thử sức vào câu lạc bộ kịch. Điều nàu có thể khiến chúng có thêm nhiều lo lắng và chán nản khi đối mặt với thất bại hay thử thách. Tại sao? Bởi vì chúng tin rằng, nếu chúng chạm trán với chướng ngại vậy trong vùng nhất định, làm chúng “không giỏi” hoạt động.

Nhưng não của chúng ta có dây thần kinh để học những điều mới. Và có thể chỉ tốt để học từ những sai lầm khi chúng ta còn trẻ. Vậy nên thay vì xác định những điểm mạnh của con mình, hãy dạy chúng rằng thực tế chúng có thể học được mọi thứ -– miễn là chúng cố gắng. Nghiên cứu của Dweck, tác giả của quyển sách bán chạy nhất Mindset trong chủ đề này, chỉ ra rằng những đứa trẻ sẽ trở nên lạc quan hơn thậm chí là hăng say hơn khi đối mặt với thách thức, biết rằng chúng chỉ cần cải tiến nó. Và chúng sẽ ít cảm thấy bản thân và tài năng của chúng xuống dốc hơn.

5. Những gì chúng ta THƯỜNG nói với những đứa trẻ: Biết điểm yếu của mình và đừng yếu đuối.

Chúng ta NÊN nói: Hãy thết đãi bản thân

Chúng ta cũng có khuynh hướng nghĩ rằng sự phê bình là quan trọng cho sự tự cải thiện. Nhưng trong khi tự nhận thức là điều quan trọng, cha mẹ lại thường vô ý dạy con mình tự chê bai quá nhiều. Nếu cha mẹ nói với 1 đứa trẻ rằng con nên cố gắng ra ngoài nhiều hơn, ví dụ vậy, đứa trẻ có thể tiếp thu đấy như một lời phê bình nhân cách hướng nội tự nhiên của nó.

Nhưng nghiên cứu trong sự tự phê bình chỉ ra rằng đấy là nền tảng của sự tự phá hoai. Nó giữ bạn tập trung vào những lỗi sai của mình, bằng cách đó làm giảm đi sự tự tin của bạn. Nó khiến bạn sợ hãi thất bại, làm giảm hiệu suất của bạn, khiến bạn dễ dàng từ bỏ hơn, và dẫn đến những quyết định tồi tệ. Và tự phê bình khiến bạn có nhiều khả năng lo lắng và chán nản hơn khi đối mặt với thách thức.

Thay vào đó, cha mẹ nên khuyến khích con cái phát triển thái độ tự yêu thương – điều này có nghĩa là thết đãi bản thân như một người bạn trong thời gian thất bại hay đau đớn. Nó không có nghĩa là những đứa trẻ nên tự nuông chiều hoặc để bạn thân rơi vào những cạm bẫy do chúng tạo ra. Ví dụ, một đứa trẻ nhút nhát với sự tự yêu thương sẽ khiển bản thân đứa trẻ đó cảm thấy ổn khi đôi lúc cảm thấy nhút nhát và đơn giản là cá nhân nó không ra ngoài chơi như những người khác – nó có thể đặt những mục tiêu nhỏ, dễ quản lý để thoát khỏi vỏ bọc của chính mình. Quan niệm này cho phép đứa trẻ vượt trội hơn khi đối mặt với thử thách, phát triển kĩ năng xã hội mới, và học từ những sai lầm.

6. Những gì chúng ta THƯỜNG nói với những đứa trẻ: Đây là một thế giới tàn khốc, mọi người tranh giành với nhau để sống – vậy nên hãy vươn lên thành số một.

Chúng ta NÊN nói: Thể hiện lòng trắc ẩn với người khác.

Nghiên cứu chỉ ra rằng, từ thời thơ ấu trở đi, quan hệ xã hội là điều quan trọng để dự báo về sức khỏe, hạnh phúc, và thậm chí là cả tuổi thọ của chúng ta. Có mối quan hệ tích cực với người khác là yếu tố cần thiết cho sự an toàn của chúng ta, do đó ảnh hưởng đến khả năng trí tuệ và thành công cuối cùng của chúng ta.

Hơn nữa, đáng yêu là một trong những dự báo mạnh nhất của thành công – bất kể kỹ năng thực tế. Sách Give & Take của Wharton cho thấy bạn biểu lộ lòng trắc ẩn với những người xung quanh và tạo ra các mối quan hệ hỗ trợ thay vì tập trung vào bản thân, bạn sẽ thực sự thành công hơn về lâu dài – miễn là bạn không để mất lợi thế bản thân.

Mọi đứa trẻ đều có bản chất tự tế và lòng trắc ẩn. Nhưng theo nhà tâm lý học Jean Twenge viết trong quyển sách Generation Me của cô ấy, những người trẻ ngày càng trở nên tự phúc tạp.Vậy nên quan trọng là phải khích lệ được bản năng tự nhiên của những đứa trẻ về việc quan tâm cảm xúc của những người khác và học cách đặt bản thân mình vào vị trí của người khác.

Đúng là thế giới ngoài kia rất khắc nghiệt. Nhưng sẽ ít khó khăn hơn nếu tất cả chúng ta ít nhấn mạnh cuộc cạnh tranh khốc liệt hơn, và đặt giải thưởng cao hơn để tiến về phía trước.

 

Người dịch: thuylinh.pham281

Nguồn: https://www.psychologytoday.com/blog/feeling-it/201707/6-pieces-bad-advice-we-give-kids

Bình luận từ facebook