[Tiểu sử danh thủ] Eusébio – Black Panther

0
1184

Châu Phi gọi ông là “Cầu thủ gốc Phi vĩ đại nhất”. Bên ngoài châu Phi, ông được biết đến là “Cầu thủ Bồ Đào Nha vĩ đại nhất”. Quê nhà Mozambique thì coi ông như viên ngọc sáng nhất nền bóng đá nước này từng sản sinh ra. Nhưng dù quốc gia hay châu lục nào có “tranh giành chủ quyền” Eusébio, một điều không thể phủ nhận là cầu thủ với biệt danh Báo Đen đã trở thành một trong những cầu thủ lớn nhất trong lịch sử bóng đá thế giới.

Thông tin cơ bản
Năm sinh: 1945
Năm mất: 2014
Quốc tịch: Bồ Đào Nha
Vị trí: Tiền đạo
Sự nghiệp câu lạc bộ
Sporting Lourenço Marques (1957-1960)
Benfica (1960-1975)
Rhode Island Oceaneers (1975)
Boston Minutemen (1975)
Monterrey (1975-1976)
Beira-Mar (1976-1977)
Toronto Metros-Croatia (1976)
Las Vegas Quicksilver (1977)
New Jersey Americans (1977-1978)
União de Tomar (1977-1978)
Buffalo Stallions (1979-1980)
Thông số 
Câu lạc bộ: 575 trận, 580 bàn
ĐTQG: 64 trận, 41 bàn

Tuổi thơ

Eusébio, tên đầy đủ là Eusébio da Silva Ferreira, ra đời năm 1942 tại Maputo, Mozambique, khi đó được gọi là Lourenço Marques, và vẫn là thuộc địa của Bồ Đào Nha.

Cha ông, Laurindo António da Silva Ferreira, một thợ sửa đường sắt da trắng người Angola, qua đời do bệnh uốn ván khi ông mới 8 tuổi. Mẹ ông, Elisa Anissabeni, một phụ nữ Mozambique da đen, đã một mình nuôi ông và 3 người anh em kể từ đó.

Từ khi còn là một cậu bé, Eusébio đã hầu như không màng đến hoàn cảnh nghèo khó của gia đình, miễn là được đá bóng. Đi chân đất, sử dụng một quả bóng tự chế, cậu bé Eusébio dành hàng giờ chơi bóng ở “sân bóng” tại Mafalala, nói đúng hơn là một bãi đất trống ở khu phố nơi cậu lớn lên.

Eusébio được cho là fan hâm mộ của câu lạc bộ quê nhà Grupo Desportivo de Lourenço Marques, đội bóng sân sau của Benfica, và đã muốn có một chân ở đội này. Tuy nhiên, chỉ Sporting Clube de Lourenço Marques, đội sân sau của Sporting Lisbon mới chấp nhận cậu, và trong quãng thời gian 3 năm từ 1957 đến 1960 ở câu lạc bộ này, cậu đã lọt vào mắt xanh của ít nhất 2 CLB lớn là Juventus và Barcelona.

Một tuyển trạch viên ở Juventus đã để ý tài năng của Eusébio lúc cậu mới 15 tuổi, nhưng tất nhiên, mẹ ông không đời nào để cho cậu đến Ý khi vẫn còn quá trẻ như vậy.

Vài năm sau, một người đại diện của Benfica đã đến thăm tận nhà Eusébio và nói với mẹ cậu rằng con trai bà có một tương lai vô cùng xán lạn nếu tiếp tục theo nghiệp quần đùi áo số. Lần này, bà đã đồng ý, nhận kèm với đó là một số tiền khá lớn so với cuộc sống thường ngày nơi khu ổ chuột.

Tuy nhiên, việc chơi cho Benfica cũng không hề đơn giản, bởi Eusébio vốn đang chơi cho đội bóng sân sau của Sporting. Benfica đã phải dàn dựng cả một kế hoạch công phu, hệt như trong phim, mang anh đến Bồ Đào Nha, sống ẩn dật trong một vài tháng, cho đến khi mọi chuyện lắng xuống.

Một số nguồn tin còn cho rằng anh còn mang một biệt hiệu, “Ruth Malosso”, để tránh tối đa sự chú ý bên ngoài.

Cũng nên lưu ý rằng, São Paulo, đội bóng nổi tiếng ở Brazil, cũng đã đánh tiếng chiêu mộ Eusébio nhưng không thành công. Một cựu cầu thủ của Benfica có tên José Carlos Bauer đã theo dõi Eusébio và thông báo cho São Paulo biết về cầu thủ tiềm năng ông tìm được ở Mozambique. Đáng tiếc rằng họ đã không chấp nhận trả số tiền yêu cầu, và để cơ hội rơi vào tay Benfica–lần này đội bóng Bồ Đào Nha đã không phạm phải sai lầm tương tự.

Eusébio đến Bồ Đào Nha vào tháng 12 năm 1960 ở độ tuổi 18, nhưng phải đến tháng 5 năm 1961, Benfica mới bắt đầu đăng kí anh vào đội hình chính thức. Sau khi mọi lùm xùm với Sporting Lisbon đã lắng xuống, Eusébio có màn ra mắt trong trận giao hữu với Atlético Clube de Portugal. Ngay lập tức, anh đã để lại dấu ấn với một cú hat-trick. Một tháng sau, Benfica tham dự trận chung kết Cúp Châu Âu tại Bern, Thụy Sĩ, nơi họ đã đánh bại Barcelona với tỉ số 3-2.

Ngay ngày hôm sau, Benfica có trận đấu gặp Vitória de Setúbal trong khuôn khổ cúp Bồ Đào Nha. Liên đoàn bóng đá nước này không chấp nhận dời lịch, nên Benfica đành dùng đội dự bị để ra sân. Một lần nữa, Eusébio lại ghi bàn.

Đúng một năm sau, ở tuổi 20, Eusébio đã trở thành gương mặt quen thuộc của đội một Benfica, thậm chí còn là nhân tố chủ chốt trong chiến thắng 5-3 trước Real Madrid tại Amsterdam, qua đó đem về chức vô địch cúp Châu Âu thứ hai liên tiếp. Trước một Real Madrid hùng mạnh bấy giờ với ngôi sao Ferenc Puskas, Eusébio đã lập một cú đúp, qua đó chứng tỏ giá trị của mình.

Trong khoảng thời gian 15 năm chơi cho Benfica, Eusébio với biệt danh “báo đen” bởi tốc độ khó tin và bản năng sát thủ (ở giai đoạn đỉnh cao nhất, Eusébio chỉ mất 11 giây để bứt tốc 100 mét), đã giành được 16 danh hiệu quốc nội, chức vô địch châu Âu năm 1962, và vô số các danh hiệu cá nhân khác, trong đó đáng chú ý nhất là Quả bóng Vàng năm 1965, như một minh chứng cho sự thống trị của ông ở thập niên 60.

Một năm sau, tại World Cup năm 1966 diễn ra ở Anh, ông là đầu tàu đưa Bồ Đào Nha đến chơi trận bán kết (và giành danh hiệu chiếc giày vàng với 9 bàn thắng) nơi họ khuất phục trước đội chủ nhà trong hiệp phụ. Đây có lẽ đã là cơ hội tốt nhất để Eusébio chinh phục được danh hiệu cao quý nhất ở cấp độ ĐTQG.

Ở tuổi 33, Eusébio rời Benfica, nhưng vẫn tiếp tục chơi bóng thêm 5 năm, chủ yếu ở Bắc Mĩ. Nếu tính cả những trận giao hữu thì trong màu áo Benfica, ông đã ra sân hơn 700 trận, và cũng ghi hơn 700 bàn trong khoảng thời gian đó. Những kỉ lục ấy, vẫn chưa ai đạt được cho đến ngày nay, và có lẽ sẽ còn lâu mới bị phá vỡ.

Sau 71 năm kể từ khi ra đời tại Mozambique, Eusébio qua đời tại Lisbon năm 2014 trong sự tiếc thương của hàng triệu người dân Bồ Đào Nha, ở quê nhà Mozambique, và cả thế giới túc cầu, bao gồm cả những người có vinh hạnh được xem ông chơi bóng, và những thế hệ sau khi được nghe kể về huyền thoại “Báo Đen”. Chính phủ Bồ Đào Nha đã công bố 3 ngày quốc tang, còn thân thể của ông được cất giữ tại ngôi đền cao quý, nơi những nhân vật quan trọng nhất của Bồ Đào Nha được mai táng.

Điều trớ trêu ở đây là khi ông còn sống, Eusébio phải hứng chịu những lời chỉ trích vô cùng nặng nề từ làn sóng phân biệt chủng tộc, cả khi còn trẻ ở quê nhà Mozambique và khi đã thành danh ở Benfica, khi mà ông được trả lương ít hơn so với những đồng nghiệp da trắng. Tuy nhiên, cá nhân Eusébio cũng hạn chế nhắc đến những điều nay trước dư luận.

Bài viết được dịch từ Football History: Eusébio

Bài viết được dẫn từ: nhabaolon.com

Bình luận từ facebook