Tiqui-Taka là lối chơi đòi hỏi trình độ chuyên môn cao, nhưng không phải lối đá đẹp ?

4
5057

Vậy có thể phân tích rõ giúp tiki taka của Barca và lối đá của Arsenal khác nhau như thế nào được không?”

Trả lời: “Để mà nói sự khác nhau của hai lối đá tiki-taka của Barcelona và lối chơi tấn công trứ danh của Arsenal thì là vô vàn vì về cơ bản thì con người, môi trường cũng như ý tưởng, đấu pháp thường thấy của họ đã khác nhau rồi. Tuy vậy, mình vẫn sẽ liệt kê ra những điểm tiêu biểu nhất của sự khác nhau.

Điều đầu tiên cần nói là ngay cả tiki-taka cũng luôn thay đổi và lối đá của Arsenal cũng vậy, chính vì vậy để tiện so sánh thì chúng ta phải chọn lựa một “khuôn hình” ở một thời điểm nhất định.

Mình sẽ chọn Tiki-taka thời cực thịnh, tức là năm 2011, năm họ đoạt cúp C1 trong sự run rẩy đúng theo nghĩa đen đến kinh ngạc của Alex Ferguson. Còn với Arsenal, mình sẽ chọn thời điểm mà họ “đá gần giống tiki-taka nhất”, đó cũng là năm 2011 (những phiên bản Arsenal khác thì thực sự khác quá xa tiki-taka) – Thời đỉnh cao của Arsenal (1997-2004) họ rất mạnh đá counter-attack (phản công) và đặc biệt sắc bén trong khâu convert tình huống (cướp bóng -> pass, pass, pass -> goal )

Trước tiên, cũng nên nói một chút về sự giống nhau, Barcelona và Arsenal (và cả đội tuyển Tây Ban Nha) là hai đội bóng tiên phong tạo ra xu hướng chơi kiểm soát bóng sau này (hay còn gọi là possession game), họ đều bắt đầu phát triển nó từ những năm 2007~2009 và lên đến cao trào vào 2011. Sau khi lối chơi pressing của người Đức lên ngôi năm 2013 thì possession game mới bắt đầu thoái trào và ngay cả Barcelona hiện giờ cũng không còn chơi tiki-taka nữa, họ vẫn chú trọng kiểm soát bóng nhưng đó không còn được đặt lên hàng đầu như trước.

– Sự khác nhau cơ bản nhất giữa Arsenal và Barcelona 2011 đó là ý tưởng của trận đấu. Mặc dù họ đều sử dụng kĩ năng kiểm soát bóng và chuyền ngắn để dồn ép đối phương về sân nhà rồi “tổ chức phá bê tông” nhưng Barcelona đặt nặng vấn đề kiểm soát bóng hơn Arsenal rất nhiều.

Đối với Pep Guardiola thì chuyền bóng còn là…phòng ngự nữa bởi khi chúng ta có bóng thì đối phương không thể tấn công, rất khó để phân biệt khi nào tâm thế các cầu thủ Barcelona chơi chắc và khi nào họ muốn xuyên phá – đây chính là sự đáng sợ. Còn với Wenger, chuyền bóng vẫn đơn giản là tấn công, họ hướng lên trên nhiều hơn và trớ trêu là thủng lưới cũng nhiều hơn.

Ở đây, có thể nói là Barcelona chơi rất biến ảo nhưng họ lại dựa trên một nền tảng rất kỷ luật và bài bản, tuy vậy cực kỳ khó bắt bài họ bởi nhân tố con người của Barcelona mà đơn cử như Messi, Xavi, Iniesta hay Villa là quá tuyệt vời. Còn Arsenal thì đề cao sự tự do và sự ngẫu hứng của các cá nhân, đây vừa là điểm mạnh mà vừa là điểm yếu bởi trong một ngày xấu trời Cesc cạn kiệt ý tưởng thì Arsenal cũng khó khăn.

– Điểm khác biệt thứ hai chính là cách họ luân chuyển trái bóng. Pep Guardiola luôn muốn cự ly đội hình phải được căng ngang hết mức có thể để đối phương cũng phải căng ra theo – khoảng trống sẽ lộ khi đội hình đối phương giãn ra và các cầu thủ Barcelona có thể tận dụng. Cũng phải nói thêm rằng, sân nhà của Barcelona là Nou Camp rất rộng (106 m × 70 m tức là có chiều ngang dài hơn 2m so với tiêu chuẩn của IFAB là 68m), đây là lợi thế lớn cho họ thi triển cách căng ngang đội hình hết mức này.

Chính vì vậy mà Pep luôn yêu cầu các cầu thủ tấn công chơi ở cánh của họ bám biên kỷ luật hơn, họ chỉ được rời vị trí khi mà hậu vệ đã dâng lên trám chỗ. Với Arsenal thì khác, Samir Nasri thường bó vào trong để kéo hậu vệ đối phương theo rồi những hậu vệ cánh mới dâng lên tận dụng khoảng trống.

Pep từng loại Henry và chọn Pedro chỉ bởi anh chịu khó ở cánh nhiều hơn Henry thích di chuyển tự do, hay việc Messi được kéo vào trung lộ cũng một phần để ý đồ dãn ngang đội hình không làm ảnh hưởng tới sự tự do của “siêu nhân” này. Sanchez cũng từng chơi rất mờ nhạt khi bị gò ép khá nhiều ở cánh và khi tới Arsenal trong môi trường được được thả tự do thì anh đã bùng nổ.

Với Arsenal thì khác, Wenger lại cho rằng các tiền vệ càng được chơi gần nhau nhiều hơn thì họ càng dễ phối hợp với nhau để ghi bàn hơn, ông thường xuyên xếp Samir Nasri, Arshavin hay Rosicky chơi ở cánh, những tiền vệ này luôn có xu hướng bó vào trong để phối hợp với Cesc, Wilshere. Tức là 4-3-3 của Arsenal thiên về 4-5-1 hơn và bóng luân chuyển theo trục dọc nhiều hơn là trục ngang.

Những Villa và Pedro của Barcelona cũng thường xuyên bó vào trong, nhưng họ không tự do như Nasri mà kỷ luật và bài bản hơn.

– Điểm khác biệt thứ ba chính là hệ thống bố trí nhân sự, như đã nói là Barcelona sử dụng 3 tiền đạo và 2 trong số đó luôn giỏi tận dụng hành lang cánh (Villa, Pedro). Họ chỉ cần 3 tiền vệ là Xavi-Iniesta-Busquets là đã áp đảo được mọi trung tuyến của bất cứ CLB nào.

Với Arsenal thì hành lang cánh chỉ đơn thuần là trách nhiệm của các hậu vệ cánh, tiền đạo bám cánh duy nhất của họ chỉ là Walcott – một cầu thủ giỏi chạy chỗ và bứt tốc không bóng chứ không mạnh về khuấy đảo bằng kĩ thuật rê bóng như Pedro hay Villa.

Bộ ba Cesc-Wilshere-Song cũng rất khác so với Xavi-Iniesta-Busquets. Trách nhiệm cầm nhịp và điều tiết bóng của Barcelona được chia cho cả ba tiền vệ ở trung tuyến (Xavi nắm nhiều hơn một chút). Còn với Arsenal thì nó được dồn về toàn bộ cho Cesc Fabregas. Song chỉ đơn thuần là máy quét ở phía sau và khả năng điều tiết của anh rất hạn chế. Wilshere lúc ấy còn rất trẻ và là một box-to-box cầu nối, cần bằng công thủ để hỗ trợ cho Cesc. Chính vì vậy mà Nasri phải bó vào trung lộ rất nhiều để cùng với Cesc đẩy cao khả năng kiểm soát bóng.

Ngoài ra, Barcelona có Messi, một “số 9,5”, tức là anh vừa san sẻ trách nhiệm kiến tạo giúp Iniesta và Xavi, lại còn vừa có thể là cây săn bàn số 1 bên cạnh Villa, Pedro. Một trung tâm đích thực. Có Messi giống như có tới 2 cầu thủ trên sân một lúc và Pep Guardiola có thể thoải mái tăng cường những yếu tố khác. Persie của Arsenal cũng rất xuất sắc nhưng cho dù anh có khả năng tham gia vào lối chơi chung nhiều thế nào thì cũng không thể ấn tượng bằng Messi.

– Điểm khác biệt cuối cùng mà mình muốn nói chính là thứ tạo ra thành công của Barcelona và thất bại của Arsenal, đó chính là pressing. Pep Guardiola có “quy tắc 6s” còn Wenger chỉ cẩu thả xếp một mỏ neo và 2 trung vệ bên dưới là tin rằng Arsenal có thể phòng ngự tốt.

 

Thực tế là Barcelona kiểm soát bóng và kiểm soát cả trận đấu vì cách pressing của họ chẳng cho đối thủ cơ hội chơi bóng. Còn Arsenal kiểm soát bóng nhưng họ có thể mất bóng bất cứ lúc nào và thủng lưới bởi bị phản công chớp nhoáng, tức là họ không kiểm soát được trận đấu. Trớ trêu là trong một lần hiếm hoi mà Arsenal biết pressing và pressing cực tốt, họ đã thắng 2-1 một cách đầy thuyết phục, đó là trận lượt đi vòng 2 cúp C1 với chính Barcelona.”

Tuy nhiên so sánh về mặt chiến thuật giữa 2 hlv như vậy cũng chưa hẳn là hợp lý, bởi chiến thuật là để phục vụ nhân sự vốn có, trong khi Barca giai đoạn 10 năm trở lại đây họ luôn có những siêu nhân, đặc biệt là cầu thủ số 1 thế giới Lionel Messi, thì Arsenal chỉ có trong tay những cầu thủ dạng khá và không hề có một siêu sao nào trong đội hình.

Bình luận từ facebook

Comments are closed.